14.
“Mẹ, con kết hôn với Cẩn Niên nhiều năm như vậy rồi, trước mặt Cẩn Niên mẹ giả vờ nói xem con như con gái ruột, nhưng sau lưng lại mắng con đủ lời lẽ khó nghe, hoặc là ép buộc con rời xa anh ấy. Con chưa bao giờ nói với Cẩn Niên, không muốn để anh ấy thấy khó chịu, nhưng cho dù con nhẫn nhịn thế nào cũng không thể đổi được một phần vẻ ôn hòa của mẹ sao?”
“Đừng nói nhảm nhí nữa, mau ly hôn với con trai tao rồi dĩ nhiên tao không làm khó dễ mày!”
“Nhưng Cẩn Niên không muốn rời xa con, cho dù Lương Sảng mang thai anh cũng không muốn ly hôn với con, anh ấy nói cả đời chỉ yêu mình con, mẹ thật sự nhẫn tâm để Cẩn Niên cưới một người anh ấy không yêu sao?”
Tôi đã nhận ra từ lâu Dương Tú Hoa không phải ghét tôi. Bà chỉ ghét người Tề Cẩn Niên yêu. Bà thích Lương Sảng cũng chỉ vì bà biết Tề Cẩn Niên không yêu cô ta.
Quả nhiên Dương Tú Hoa nghe xong ngực phập phồng, mắng to, “Rốt cuộc là mày cho Cẩn Niên uống bùa mê thuốc lú gì! Đứa con trai một tay tao nuôi lớn lại bị mày cướp đi! Lục Hi Nguyệt, mày dây dưa không chịu ly hôn với Cẩn Niên nhà tao, mày có còn biết xấu hổ không!”
Tôi nghẹn ngào đổ dầu vào lửa, “Mẹ, mẹ bớt giận. Con biết mẹ không chịu dọn đến ở cùng chúng con là vì không muốn thấy Cẩn Niên đối xử tốt với con, con để Cẩn Niên dọn qua bên này với mẹ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727006/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.