16.
Khi mới kết hôn, thời điểm anh bắt đầu gây dựng sự nghiệp vô cùng khó khăn.
Ban ngày tôi bận rộn ở bệnh viện, buổi tối giúp anh sắp xếp tài liệu, một ngày ngủ được ba bốn tiếng đồng hồ được xem là xa xỉ, đứa bé đầu tiên của chúng tôi đã rời bỏ tôi chính là khi đó.
Còn đứa thứ hai là vào ba năm trước, tôi cùng anh ra ngoài ăn tối, đứng bên đường chờ tài xế đến đón. Một chiếc xe đạp điện vì tránh ô tô nên bị mất lái đâm thẳng về phía Tề Cẩn Niên. Lúc đó anh đưa lưng về phía đường gọi điện thoại, tôi không chút do dự đẩy anh ra, tôi bị chiếc xe đạp điện cán qua người, bánh xe còn nghiến nát cổ tay phải, tôi không chỉ đứt gân tay phải, gãy xương, mất đi một quả thận mà còn mất con.
Tình yêu sâu sắc thời quá khứ, không hối không tiếc, giờ nghĩ lại thực đau thấu tim…
Tôi cười trong làn nước mắt, “Chỉ là em nhớ hai đứa con chúng ta nên mới mua ít đồ cho trẻ con mang qua tặng. Em không nghĩ sẽ xung đột, nhưng sau này sẽ không vậy nữa.”
Tề Cẩn Niên trầm lặng hồi lâu, cuối cùng lộ vẻ xấu hổ. Anh vùi đầu vào vai tôi, giọng khàn khàn, “Nguyệt Nguyệt, anh sẽ bù đắp cho em.”
Đáng tiếc, Lục Hi Nguyệt tôi yêu được bỏ được.
Nhưng anh không hiểu.
17.
Ngày hôm sau là Giáng sinh.
Tề Cẩn Niên tặng tôi một sợi dây chuyền, chuỗi ngọc trai tự nhiên đổi màu Cartier, giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-trang-sang/2727004/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.