Giờ nghỉ trưa trở nên nhộn nhịp hơn khi Duy Anh trở về. Những người bạn cũ lần lượt hỏi thăm cậu, vẫn là Duy Anh, cách trả lời hài hước và thoải mái của cậu ấy khiến bầu không khí nặng nề bạn nãy giờ đây vui vẻ hơn biết bao nhiêu.
Tinh
Tiếng chuông tin nhắn vang lên, Duy Anh cầm chiếc điện thoại trên tay đọc dòng tin nhắn đến.
"Sân Thượng"
Chỉ một dòng chữ cụt lủn, không đầu đuôi ấy thôi cũng đủ để Duy Anh biết ai là người gửi nó.
- Tớ có chút việc phải đi trước, chào nhé! "Duy Anh vẫy tay với những người bạn cũ rồi đi thẳng."
- Này, cậu có cần bọn này đợi ăn cơm cùng không? "Một chàng trai trong số những người bạn ấy lên tiếng."
- Không cần đợi, cứ ăn trước đi.
Đứng trước cánh cửa sắt cũ kỹ, đã bao lâu rồi, đã bao lâu rồi cậu chưa đặt chân đến đây? Nơi này đã từng là chốn bí mật của cậu và người đó. Bổng, một dòng ký ức ùa về, gương mặt và giọng nói ấy bất chợt hiện lên trong tâm trí cậu:
"Duy Anh, cậu nói đúng! Ai rồi cũng sẽ thay đổi...Chỉ là cậu đã thay đổi quá chậm, chậm đến mức tớ không thể nào cảm nhận được. Còn tớ thì lại thay đổi quá nhanh đến mức cậu không ngờ."
Duy Anh cười nhạt, đúng vậy, ai rồi cũng khác, chỉ là chậm đến mức không nhận ra hoặc nhanh đến mức bất ngờ mà thôi.
KÉTTTTTTTTTTTTTT
Duy Anh đẩy cửa bước lên. Tiếng kêu chói tai của cánh cửa khiến người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-con-la-co-tich/2326278/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.