Adrian năm nay đã hai mươi bảy tuổi, lăn lộn ở một tinh khu vàng thau lẫn lộn, không hề có trật tự suốt bảy năm trời, đột nhiên bị gọi là ‘bạn học’.
Nếu người này là thầy giáo già từng dạy dỗ hắn, chưa biết chừng hắn còn cảm động một phen, đáng tiếc người này lại là Chung Yến đã hai mươi bảy tuổi, Adrian nghe mà rợn người, không khỏi hoài nghi đối phương cố ý khiến mình buồn nôn, mở miệng đã mắng: “Cậu có bệnh à?”
Trạng thái của Chung Yến đã trở lại, không mảy may đáp trả: “Ừm, vừa uống thuốc xong, khỏi rồi, cảm ơn cậu đã giúp, có thể giúp tôi rót cốc nước được không? Hay là tự tôi đi rót cũng được.”
Nhiều năm trước, lúc không cần lên lớp, Adrian đã từng xem Chung Yến tham gia cuộc thi hùng biện cho trường vài lần. Phong cách cá nhân của Chung Yến hết sức nổi bật, là một tay biện tứ lạng bạt thiên cân, vẫn luôn được xếp ở vị trí biện hai hoặc biện ba. Vị trí biện này chủ yếu tham gia công biện, khi đó hắn nhìn Chung Yến ung dung ngồi trên ghế mặc đối phương nói đến hùng hồn; đến khi đối thủ phải đỏ mặt tía tai mặt y cũng chẳng thay đổi, mãi luôn là một mặt hồ phẳng lặng chẳng sợ đợt sóng dữ. Tới khi mở miệng, tốc độ nói dù cực nhanh nhưng lại khiến người ta cảm thấy trấn định tự nhiên, thong dong nhẹ nhàng.
Nhắc cũng lạ, khi hai người họ còn ở trong ký túc, Chung Yến lại sinh động không kém, cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463272/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.