Fayn biết thân phận của đối phương đã khác trước kia, chỉ sợ khắp cái Liên Bang này, số người có thể ngồi ngang hàng cùng y chỉ sợ không quá hơn con số hai mươi, trong số những người đồng lứa cũng chỉ có mỗi Adrian là ngang cơ, nhưng nghe vậy vẫn nhịn không được mà đốp trả một câu: “Cậu còn biết mình là người bạn tốt nhất của cậu ta à, năm ấy lúc đâm người ta một nhát sao cậu không nhớ?”
“Đây là chuyện giữa tôi và cậu ta, không tới lượt…” Chung Yến ngẩng đầu nhìn anh ta, “Người ngoài đến nói.”
“Tôi là người ngoài không sai.” Fayn nói, “Nếu đã là chuyện giữa hai người, sao cậu không nói sớm cho cậu ta biết. Cậu căn bản không tán thành nhân loại tự trị. Nếu nói sớm một chút, từ năm nhất hoặc năm hai, không thì năm ba cũng được, cậu ta…”
“Sẽ lập tức chuyển ra khỏi ký túc xá, từ đó ai đi đường nấy với tôi. Khỏi cần cậu nói, tôi còn hiểu cậu ta hơn cậu.” Chung Yến bình tĩnh nói, “Hơn nữa, cá nhân tôi từ trước tới nay đều chưa từng phát biểu bất cứ lời nào đồng ý hay phản đối ‘nhân loại tự trị’, không biết sao cậu có thể hiểu lầm như vậy.”
“Chí ít cậu hẳn nên nói sớm cho Adrian, nếu như Điệp có ý muốn nhận cậu làm việc cho nó, cậu sẽ đồng ý ngay!”
Chung Yến không hề cáu kỉnh, vẫn bình tĩnh nói: “Đây là việc có xác suất xảy ra cực nhỏ, tôi không nghĩ nó có gì đáng để nói.”
Fayn không thể không thừa nhận rằng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463270/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.