Chung Yến mơ màng tỉnh lại, đập vào mắt là một trần nhà xa lạ. Nhất thời, y sững sờ, nhưng rất nhanh mấy giây sau, y nhớ lại tình hình hiện tại.
Chăn trượt xuống theo động tác ngồi dậy. Đầu nặng trĩu, chân thì tê, toàn thân nóng ran, ngoài ra thì không còn triệu chứng nào khác. Có lẽ thuốc uống tối hôm qua có hiệu quả rồi? Nghĩ tới đó, Chung Yến không khỏi ngạc nhiên. Đợi Adrian quay lại, nhất định phải hỏi đó là thuốc gì mới được.
Thật ra… Chúng Yến mơ hồ cảm thấy, lúc sáng sớm mình có được gọi dậy uống thêm một liều thuốc khác. Ai đó nhẹ ôm y vào lòng, nhưng y mệt tới mức không thể mở mắt ra được, mặc cho người đó giúp mình uống thuốc. Sau đó người kia còn cho y ăn một ít thức ăn lỏng rồi mới một lần nữa đắp chăn cho y ngủ.
Sao y lại có giấc mơ viển vông như vậy nhỉ? Chung Yến cười khổ, có lẽ mình bị ma nhập rồi.
Trời lúc này đã sáng hẳn, dường như là tầm trưa rồi. Theo thói quen, y chạm vào cổ tay mình – trống trơn.
Đúng vậy, y đã cất thiết bị đầu cuối trước khi xuống hồ vào hôm qua.
Chung Yến toan đứng lên lấy nó, nhưng vừa xuống giường, cửa đã bị người khác mở ra.
“Cậu dậy làm gì? Adrian mang theo một khay đồ ăn đi vào, “Mau nằm xuống.”
Chung Yến ngạc nhiên hỏi: “ Hôm nay… cậu không tới tổng bộ sao?”
“Ai biết được sau khi tôi đi cậu lại làm gì? Tôi sợ tôi đi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463230/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.