Đến khi trời sáng hẳn, đơn binh mạnh nhất nhân loại cũng đã chuẩn bị võ trang xong.
Trăm năm trước, khi các nhà khoa học và nhóm kỹ sư rời khỏi tinh cầu này đã vùi lấp lối đi vào trong, hiển nhiên cũng đã huỷ đi con đường đi sâu vào trong lòng đất. Trăm năm sau, con người muốn đi vào trong một thời gian ngắn thì chỉ có thể sử dụng một số loại máy móc cải tiến tạm thời dựa trên khảo sát địa chất.
Chung Yến không nói gì, dáng người đứng thẳng tắp trước màn hình quan sát. Y mặc một thân tây trang đen, từ lúc đến Học viện tinh cho tới giờ vẫn chưa từng đổi. Ròng rã gần một ngày trời y chưa từng nghỉ ngơi, vẫn liên tục chỉ huy công việc. Làn da của y vốn đã trắng, hiện giờ lại càng tái nhợt đến kinh người, lộ ra vẻ bệnh trạng mất tự nhiên. Quầng mắt y xanh đen, màu môi tím tái, dù là người chưa từng học y nhìn thấy như vậy cũng cảm thấy không ổn.
Sảnh chỉ huy nằm bên trong toà thực nghiệm, nhóm người được phái đi trợ giúp Adrian đi xuống lòng đất bên dưới viện Cơ khí đã trở về. Fayn nói với Chung Yến: “Ngài Tổng thống, cậu ta đã đi qua tầng chất nổ, mọi việc đều thuận lợi.”
Chung Yến gật đầu: “Tốt.”
Tin tức này vào năm phút trước, thông qua thiết bị giám sát đã truyền tới sảnh chỉ huy rồi. Chung Yến tin chắc Fayn đến đây không phải vì báo cho mình tin này. Quả nhiên, Fayn nói tiếp: “Chung Yến, cậu đi nghỉ ngơi một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463095/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.