Quần áo và vũ khí trên người Adrian, từ trong ra ngoài lẫn cả những đồ dưới đất đều là trang bị quân dụng mà các chuyên gia ngàn châm vạn chước thiết kế, đã cân nhắc tới đủ các loại nhân tố và tình huống. Ấy vậy mà không ai biết rằng Adrian lại trộm giấu trong ngực một cục trang sức bằng lông.
Nói theo hướng nghiêm trọng, khi làm nhiệm vụ mà còn mang theo một đồ vật không nhỏ như vậy đã là làm trái kỷ luật quân đội. Một chuyên gia trang bị ngay lập tức nổi điên: “Một cục lông lớn tới như vậy! Lại còn đặt ở lớp trong cùng sâu nhất! Cả đường đi có phải cấn tới phát rồ không! Trang phục tôi thiết kế là loại bó sát thông khí thoải mái dễ chịu đó!!!!”
Quân đoàn trưởng quân đoàn ba trấn an: “Nghĩ theo chiều hướng tốt thì anh ta để gần với trái tim như vậy, nếu không may xảy ra chuyện gì cũng có thể cản một dao.”
“Nhưng đồ tôi thiết kế là loại chống đạn mà…”
Nhưng lúc này xung quanh đã không còn ai có lòng nghe anh ta trình bày về thiết kế trang phục nữa, Adrian đã thả trang sức bằng lông lên trên, xung quanh căn phòng màu trắng phát ra ánh sáng dìu dịu, cuối cùng cánh cửa dần trượt sang hai bên.
Adrian bước tới ngoài cửa cẩn thận quan sát. Bên trong là một gian phòng cực lớn có dạng cầu —- hoặc nên nói là dạng hình cầu nhưng bên trên và phía dưới bị ép cho phẳng ra, vách tường trắng tinh bóng loáng, không có góc cạnh. Gian phòng trống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463093/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.