Chu Duy đã tỉnh, đầu óc còn khá tỉnh táo, khi nhìn thấy Chu Diệc Châu, trong mắt không kiềm được mà rưng rưng, vẫn luôn nắm chặt tay cô không chịu buông, sợ mình buông ra thì cô sẽ đi mất.
Nhưng Chu Diệc Châu chẳng những không đi, mà còn ngồi cạnh giường ông suốt một đêm, ngày hôm sau xin nghỉ, ở lại bệnh viện chăm sóc ông.
Chu Duy nói chuyện chưa được trôi chảy, trừ điểm này ra thì ông còn phải trải qua một cuộc phẫu thuật khác sau khi vết sưng ở chân giảm bớt, cho nên dáng vẻ đau đớn của ông khiến trong lòng Chu Diệc Châu cực kỳ khó chịu.
“Châu Châu, rót giùm ba chén nước.”
Chu Diêc Châu lấy một ly nước ấm rồi đút cho ông uống, giống như cách hồi nhỏ ông từng chăm cô ăn mỗi khi cô bị ốm.
“Cảm ơn con.”
Chu Diệc Châu để chiếc ly lên bàn: “Giữa chúng ta không cần phải nói cảm ơn.”
Đúng vậy, từ trước tới nay cô chưa bao giờ cảm ơn Chu Duy. Từ bé đến lớn cô đều sống trong sự nuông chiều, vui vẻ đón nhận vòi vĩnh ông mọi thứ, bởi cô biết hai người là ba con máu mủ tình thâm.
Tuy Chu Duy không thể động đậy, nhưng suy nghĩ vẫn rõ ràng, biết cô chịu ở lại đây chính là đã tha thứ cho ông.
“Châu Châu, con lại gần ba một chút, ba muốn nói chuyện này với con.” Ông yếu ớt nói.
Chu Diệc Châu ngồi lại gần, cầm dao cắt dâu tây thành miếng nhỏ, nghe ông nói ra những lời trong lòng: “Lúc gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-sanh-bang-em/3481065/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.