Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Trình Dư bao lời khó nghe đều nghẹn lại trong cổ họng, cảm giác bực bội vì bị đánh thức cũng dần biến mất, Tạ Lâm dùng ngón tay xoa nhẹ một bên thái dương thở dài nói:
"Cậu nghỉ công việc ở đấy đi, công ty của tôi cũng ổn rồi, nếu không có gì thay đổi sau này sẽ kiếm được nhiều lợi nhuận hơn, nếu cần gì thì cứ nói với tôi."
Dưới mắt Trình Dư có quầng thâm như lâu lắm không ngủ, ở trên khuôn mặt gầy gò của cậu càng khiến nó trở nên nổi bật, cơn giận vừa lắng xuống của Tạ Lâm lại vô cớ nổi lên.
"Trình Ngọc từ khi đi học cũng tự làm việc thêm kiếm tiền, giờ sắp ra trường không cần tiền nữa cậu cần gì phải cố như vậy chứ, hắn lúc nào cũng cảm thấy có lỗi với cậu, cậu còn muốn người khác mang nợ mình à?"
Cảm giác ấm áp vì câu nói quan tâm trước đó còn chưa kịp nhấm nháp lại bị những lời này của Tạ Lâm làm cho bay sạch. Trình Dư im lặng, chỉ cảm thấy cơn đau dưới bụng gần như quặn thắt, cảm giác mệt mỏi này khiến cậu chẳng thể nào mở miệng nói lại câu gì.
Không hiểu sao cứ mỗi lần đối đầu với Trình Dư Tạ Lâm lại rất dễ bực bội, có lẽ thường ngày cậu quá ngoan ngoãn bị nói gì cũng cười xòa cho qua nên khiến người khác dâng lên cảm giác muốn ức hiếp, mặc dù biết làm vậy là không nên nhưng Tạ Lâm lại chẳng thể khống chế nổi mình.
Sau này bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435827/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.