Đối với người bình thường khác, hạnh phúc nhất là sau khi làm việc mệt mỏi được trở về bên gia đình tâm sự những chuyện vui buồn, nhưng đối với Trình Dư lại chẳng khác gì cực hình.
Cậu biết bố mẹ chẳng ưa gì mình cả, ngày đó cuộc sống khó khăn, nhà cậu chẳng phải dạng khá giả gì, nuôi một mình Trình Ngọc đã hơi quá sức nói gì đến hai đứa trẻ, cho nên họ cũng không có ý định sinh nữa.
Có cậu là ngoài ý muốn.
Hai đứa con cách nhau có hai tuổi nên càng nheo nhắt hơn, áp lực cuộc sống cơm áo gạo tiền, nghiễm nhiên họ coi cậu là gánh nặng buộc mình.
Trình Dư còn nhớ rất rõ năm cậu năm tuổi, có một lần mẹ dắt tay nói muốn đưa cậu đi chơi, cậu vui lắm vì chưa từng được dẫn đi chơi lần nào cả, suốt đoạn đường đều háo hức ngó dọc ngó ngang.
Không giống như trong suy nghĩ đi chơi là phải đến công viên nước, có bóng bay, có người nô đùa tấp nập, mẹ dẫn cậu đến một con đê vắng, trước mặt là bãi rác mùi nồng nặc, đằng sau là cánh đồng lúa hiu quạnh chẳng một bóng người. Hình như mẹ cậu đang đắn đo rất lâu, sau đó lại nhìn cậu khẽ thở dài, đó là một trong những số ít Trình Dư nghe mẹ dịu dàng nói với mình.
"Trình Dư à. Mẹ đột nhiên nhớ ra phải ra ngoài kia một chút, con ở đây đợi mẹ được không?"
Trình Dư khi đó còn quá nhỏ, suy nghĩ của một đứa bé năm tuổi nào nghĩ được đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435825/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.