"Em xin lỗi." Trình Dư vội vàng nói: "Chị cho em cơ hội nữa được không? Lần sau em tuyệt đối không tự ý nghỉ nữa."
"Đây không phải là lần đầu tiên, tôi cũng cho cậu rất nhiều cơ hội rồi."
Trình Dư hạ giọng xuống xin thêm vài câu nhưng quản lý như không nghe thấy, bên ngoài lại có tiếng chuông vang lên, lần này một nhóm khách ba bốn người bước vào, Vân Lan bên kia còn đang mải pha chế, quản lý thấy vậy cũng lười nói thêm bỏ lại một câu cậu đi đi rồi đích thân chạy ra tiếp khách.
Trình Dư đứng hình nhìn xung quanh, đây là nơi cậu làm hơn hai năm, từ lúc lên thành phố một thời gian đã gắn bó không ngờ lại phải rời đi như vậy. Cậu thẫn thờ nhìn khách đi vào ngày một nhiều, biết mình có ở lại cũng không thay đổi được gì, lẳng lặng gấp gọn đồng phục của mình lại rồi rời đi.
Trong lòng không vui nên khi làm việc ở kho hàng Trình Dư cũng như người mất hồn, may là hôm nay được về sớm có thời gian nghỉ ngơi một lúc.
Cậu ước bây giờ được nhìn thấy Tạ Lâm thì tốt, thật muốn kể với anh hôm nay cậu không vui như thế nào, chỉ tiếc khi về đến phòng vẫn tối om, anh chưa tan làm.
Căn nhà trống vắng càng khiến tâm trạng của Trình Dư tụt dốc không phanh. Cậu do dự nhìn số điện thoại của Tạ Lâm mà không dám gọi, vừa sợ anh đang bận, vừa sợ bị cậu làm phiền anh sẽ tức giận.
Thế nhưng hôm nay cậu rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435815/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.