Trình Dư nhìn Tạ Lâm càng nhìn càng nhíu chặt mày, cậu thật không hiểu tại sao hôm nay Tạ Lâm lại bày ra bộ dạng khác thường như vậy, khi cậu nhìn lên anh còn như kẻ trộm vội vàng tắt điện thoại, sợ cậu phát hiện gì đó còn úp hẳn màn hình xuống.
Anh nghĩ sau khi nói những lời đó chỉ cần chuyển cho cậu một chút tiền là xong sao?
Trình Dư chẳng nói nhiều cầm điện thoại lên tiền từ đâu chuyển về nơi đó.
Tạ Lâm cũng nhìn thấy tin nhắn đến, không biết phải ảo giác của cậu hay không mà sắc mặt của anh xấu đi trông thấy, không để anh kịp hỏi Trình Dư đã lên tiếng: "Hôm nay em sẽ tìm việc làm không cần số tiền này của anh."
Anh sợ cậu hiểu lầm vội vàng giải thích: "Không phải là tôi nghĩ cậu không có tiền, chỉ là muốn cho mà thôi..."
"Vì sao?"
"Hôm qua tôi hơi nặng lời, nhưng mà thật sự là quán cà phê đó đông khách làm rất mệt nên tôi không muốn cậu làm ở đấy nữa, tạm thời cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian đi được không? Tôi cũng đi làm mà, không đến mức không nuôi nổi cậu."
Trình Dư không ngờ Tạ Lâm lại nghĩ như vậy, trong lòng có một chút xúc động không nói nên lời.
Con người đúng thật là buồn cười, chỉ cần người ta tốt một chút là lập tức quên đi trước đó họ đã đối xử với mình như thế nào. Nhìn bữa sáng vẫn còn đầy trước mặt, trong lòng nguội lạnh lại như có thứ gì đó ấm áp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435813/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.