Chẳng mấy chốc mà đã đến cuối tuần, hôm nay cả hai hiếm khi được nghỉ nên Tạ Lâm dẫn cậu đi ăn trước, sau đó mới vòng qua trung tâm thương mại chọn quà cho Trình Ngọc.
Chọn quà là một công việc gì đó rất khó khăn. Ở đây một người là em trai ruột, một người yêu thầm Trình Ngọc suốt từng ấy năm mà cũng không biết hắn thích gì. Nếu là con gái thì tốt, chỉ cần mua một đóa hoa, hoặc là phấn son các cô cũng vui.
Trước kia Tạ Lâm từng tặng cậu một cái đồng hồ, anh còn bảo đó là hàng dùng thử được người ta cho, vậy mà cậu vẫn đeo nó suốt từ đấy đến giờ. Mỗi lần sinh nhật cậu... hình như toàn trùng hợp ngày anh nghỉ thì phải, vẫn dẫn cậu đi ăn như mọi lần rồi về.
Trình Dư chỉ qua một cửa hàng bán giày hỏi: "Hay là chúng ta mua giày?"
Tạ Lâm lắc đầu: "Không mua."
Cậu lại chỉ lên tầng phía trên: "Ở đó có đồng hồ kìa, em thấy mua đồng hồ cũng hợp được đó."
Tạ Lâm đắn đo một lúc nhìn xuống tay Trình Dư, sau đó lại lần nữa từ chối: "Không thích."
Người anh tặng là Trình Ngọc chứ có phải anh dùng đâu mà không thích?
Trình Dư nén giận cố gắng tìm kiếm xung quanh xem còn đồ gì có thể làm quà.
Hai người đi dạo hết cả năm tầng trung tâm thương mại vẫn không chọn được thứ vừa ý, cậu đi nhiều cũng cảm thấy mệt, hơn nữa quãng đường từ đây về quê cũng mất rất nhiều thời gian, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435799/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.