Lúc đầu Trình Dư vui vẻ vì có được công việc này bao nhiêu thì khi rời đi lại càng thất vọng bấy nhiêu, đơn xin nghỉ việc nộp lên chẳng có người nào đoái hoài đến, dường như ai cũng đoán được trước chuyện này chắc chắn sẽ xảy ra.
Quan hệ với cậu và Lưu Trương cũng chấm dứt, một lần nữa cậu bơ vơ lạc lõng giữa thành phố rộng lớn.
Trình Dư không vội đi tìm việc mà ngồi ngốc ở nhà suốt nhiều ngày, trước khi bắt đầu một môi trường mới, cậu phải ép cho bản thân bình tĩnh lại.
Phải cố hoà đồng hơn, phải nhanh nhẹn hơn, phải nỗ lực nhiều hơn trước.
Hàng ngày cậu đều tự dặn lòng mình như vậy.
Ban ngày Tạ Lâm không ở nhà nên anh còn không biết cậu đã nghỉ việc, cậu dậy từ năm giờ đi mua đồ ăn sáng cho anh với hy vọng anh có thể ăn được một chút, không ngờ hôm nào Tạ Lâm cũng cau có nói: .
||||| Truyện đề cử: Tiểu Ma Vương Tìm Chồng Cho Mẹ |||||
"Tôi không có thời gian ăn đâu, lần sau em đừng làm phiền phức như vậy nữa."
Trong lòng Trình Dư rất khó chịu muốn kể những chuyện đã xảy ra với anh, nhưng ngay cả ngồi ăn với cậu còn khó, lấy đâu ra thời gian tâm sự.
Có lẽ Tạ Lâm thấy Trình Dư ngày nào cũng chuẩn bị nên mủi lòng, hôm nay cuối cùng cũng chịu dừng lại, vội vàng vơ lấy vài chiếc bánh rồi xách cơm hộp cậu chuẩn bị cho anh mang đi, anh nói:
"Tôi gọi đồ ăn ngoài cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435759/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.