Trình Dư nhìn thấy những lời này mà trán nổi đầy gân xanh, lập tức gập laptop lại, trong công ty ai cũng nhìn cậu bằng ánh mắt tò mò rồi xì xào bàn tán. Trình Dư ngẩng đầu lên những người kia lại tiếp tục cúi đầu xuống làm việc.
Cho dù là ở đâu đi chăng nữa thì con người vẫn luôn thích hóng hớt chuyện của người khác, trước kia cậu sợ nhất là người ta tiếng vào, nhưng mà đây đâu phải là bảy năm trước, cậu đã sớm chẳng để ý đến những thứ này.
Cậu đứng dậy đi về phía Vương Hỷ, tay áo sơ mi được xắn lên một đoạn. Vương Hỷ đang gác chân lên bàn, tai đeo tai nghe cầm điện thoại chơi game, thỉnh thoảng còn chửi thề một tiếng không hề để ý Trình Dư đang đến gần.
Trình Dư đột nhiên giật lấy tai nghe của gã xuống, lúc này Vương Hỷ mới ngẩng đầu lên nhìn cậu hung hăng hỏi: "Làm cái gì đấy?"
Trình Dư mở bài viết kia giơ lên trước mặt gã. "Mày làm phải không?"
"À." Vương Hỷ cười khẩy: "Mày có làm chuyện chột dạ thì cũng đừng đổ tội cho... A!"
Vương Hỷ còn chưa dứt lời đã bị một cú đấm thẳng vào mặt, gã từ trên ghế ngã xuống, ngay cả điện thoại cũng rơi lăn lóc xuống đất. Nhân viên xung quanh cũng hoảng hốt nhìn Trình Dư, Vương Hỷ sờ lên khóe môi dính máu quát ầm lên.
"Thằng khốn này, mày dám đánh tao?!"
"Có gì mà không dám?" Trình Dư xoa nhẹ cổ tay, "Một cú đấm này còn quá nhẹ. Mày có bất mãn với tao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435725/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.