Bài viết của Tạ Lâm thật sự đã giúp Trình Dư tránh khỏi thị phi nhưng lại lôi chính anh lên đầu sóng ngọn gió, mặc dù hiện nay đã có cái nhìn khác về đồng tính nhưng vẫn có rất nhiều người không chấp nhận, chỉ trong vòng một ngày mà giá cổ phiếu của Phong Viễn đã giảm xuống đáng kể.
Nhưng Trình Dư không rảnh để quan tâm nhiều như vậy, trong công ty còn người có lòng dạ khác, nếu cậu làm ở đây một thời gian thì không nói, hiện giờ có khi phải ở luôn bên này nên cậu nhất định phải chấn chỉnh lại một lượt.
Ở khách sạn liền vài tháng cũng không phải cách, cậu dự định sẽ tìm một căn nhà nào đó vừa phải ở cho tiện, hơn nữa nếu Lương Niên về đây hai người có thể ở chung. Cũng may vài năm này cậu đã tiết kiệm được một khoản, mua một căn nhà ở trong thành phố cũng không phải khó, còn địa điểm chắc sẽ tìm nơi gần công ty một chút.
Vừa đi vừa lướt điện thoại nên Trình Dư không nhìn thấy có người đứng trước cửa phòng mình, đến khi nhìn thấy Tạ Lâm cậu mới ngại ngùng cất điện thoại hỏi:
"Sao anh lại đứng đây?"
"Chờ em về." Tạ Lâm đưa cho cậu một túi đồ nói: "Tôi nhớ em rất thích ăn bánh ngọt, thấy quán này ngon nên mua cho em."
Trình Dư do dự không muốn nhận.
Tạ Lâm lại nói tiếp: "Tôi cũng có bắt em nhận là đồng ý đâu, chỉ là muốn mời em ăn bánh."
Cậu cảm thấy giao tiếp với anh rất mệt, đành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435723/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.