Nhìn thấy Trình Dư quay lại Tạ Lâm cực kỳ vui vẻ, đầu còn quấn băng gạc mà miệng vẫn thỉnh thoảng cong lên cười, ngay cả khi trên xe anh cũng vẫn lén lút quay qua nhìn Trình Dư.
Một hai lần thì không nói nhưng Tạ Lâm thể hiện quá đà khiến Trình Dư hết sức mất tự nhiên, cậu tức giận:
"Anh còn nhìn là tôi xuống xe đấy."
Tạ Lâm biết điều hơn thật sự ngồi im không dám nhìn nhiều. Đúng lúc này điện thoại của anh cũng vang lên, không biết đầu dây bên kia nói gì chỉ thấy sắc mặt của anh bỗng nhiên nghiêm túc lại lạnh lùng nói:
"Đưa hai tên đó đến sở cảnh sát, còn thì xử lý đi."
Trình Dư vểnh tai lên hóng hớt nghe ngóng, mặc dù anh nói rất ngắn gọn nhưng cậu vẫn hiểu được là đang nói tới hai tên hôm qua. Chờ Tạ Lâm cúp điện thoại cậu ngập ngừng hỏi:
"Bắt được thủ phạm rồi hả?"
"Ừ. Bị bảo vệ bắt tại chỗ hôm đó luôn rồi."
"...Nhằm vào tôi đúng không?"
Tạ Lâm ngập ngừng một lúc cuối cùng vẫn lảng tránh câu hỏi của cậu.
"Em yên tâm tôi sẽ giải quyết gọn gàng."
"Đúng thật là tôi rồi."
Bàn tay cậu gõ nhẹ lên vô lăng cười nhạt một tiếng, có chút không vui nói: "Tôi cũng không phải trẻ con có quyền biết chuyện liên quan đến mình, làm phiền anh cũng đừng giấu những chuyện liên quan trực tiếp đến tôi."
Tạ Lâm thấy cậu muốn nổi giận trong lòng lập tức sốt sắng cả lên, anh cũng không dám giấu nữa lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435709/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.