Nhiều năm qua đi tay lái của Trình Dư đã rất chắc, từ sau vụ tai nạn năm đó có một thời gian cậu đã không dám động đến xe, thậm chí cứ nhìn thấy là sợ hãi, nhưng rồi nỗi sợ nào cũng qua đi.
Nhân lúc dừng đèn đỏ cậu quay sang Tạ Lâm hỏi: "Người ta muốn đưa anh về anh lại nỡ từ chối phũ phàng như vậy sao?"
"Hả? Ai cơ?"
Trình Dư nhìn anh bằng ánh mắt kiểu anh biết rồi còn hỏi.
"Em nói Phó Dương à?" Tạ Lâm mỉm cười nhìn cậu, giọng nói có phần dịu dàng hơn hẳn. "Khó khăn lắm mới lừa được em đưa đón, làm sao tôi cho người khác cướp dễ dàng như vậy được."
"Chẳng phải anh ta là nhân tình trên các mặt báo của anh hả? Phũ phàng như thế không sợ người ta giận?"
"Em có thấy à?"
Tạ Lâm sợ cậu hiểu làm vội vàng nghiêm túc lại: "Mấy tin báo lá cải đó trước kia thấy không ảnh hưởng gì nên tôi cũng không để ý cho lắm, nếu em không thích tôi lập tức cho người gỡ xuống ngay, sau này ngoài em ra cũng sẽ không xuất hiện tin đồn với ai khác."
"Không phải..."
Ý của Trình Dư không phải là như vậy, chẳng hiểu sao vào tai Tạ Lâm lại giống như cậu đang ghen tuông vô cớ, nhưng cậu còn chưa kịp giải thích anh đã vội nhắc điện thoại lên gọi cho thư kí.
"Bảo phòng truyền thông gỡ hết những tin tức của tôi và Phó Dương trước đây xuống, còn nữa, sau này cũng đừng để tin đồn nào giữa tôi và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435707/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.