Vương Hỷ chỉ làm loạn được một lúc lập tức bị bảo vệ lôi xuống, có gan làm thì có gan chịu, Trình Dư cũng không phải người hiền lành thương cảm cho người muốn hại mình, nếu hôm đó không có Tạ Lâm đi cùng có khi người khổ sở là cậu cũng nên.
Nhưng cậu lại sợ Tạ Lâm làm ra điều gì quá đáng, đang không biết có nên bảo anh dừng lại hay không thì Tạ Lâm đã nhắn tin đến trước, hình như anh rất rõ tình hình bên này chỉ cách vài phút mà đã nhận được tin tức.
Tạ Lâm: [Vương Hỷ đến tìm em gây sự sao? Hắn không làm gì em chứ?]
Trình Dư ngập ngừng một lúc rồi mới trả lời: [Không sao.]
Rất nhanh Tạ Lâm đã trả lời lại: [Lần sau sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa.]
Cậu rất muốn nói với anh đừng quá quan tâm đến cuộc sống của cậu, những chuyện như thế này không có anh cậu cũng có thể giải quyết, nhưng bàn tay ấn bàn phím được một nửa rồi lại thôi.
Lương Niên ở bên cạnh vẫn không phát hiện tâm trạng của Trình Dư trong phút chốc lên xuống thất thường, hắn vui vẻ hỏi: "Lâu rồi mới gặp, hay là tối nay tôi với cậu đi ăn một bữa nhé?"
"Được thôi." Dù sao Trình Dư cũng không định về nhà ăn nên lập tức đồng ý. "Hôm nay tôi mời."
Lương Niên vui mừng ra mặt còn đòi ăn quán đắt nhất thành phố Hạ, nhưng đó là chuyện của buổi tối hiện giờ hai người vẫn phải lao đầu vào làm việc.
Thời gian nhàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435702/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.