Bữa ăn cứ vậy mà qua đi một cách hết sức miễn cưỡng, gần như vừa kết thúc Lương Niên đã viện cớ anh trai gọi về nên chạy thục mạng đi luôn, bỏ lại Trình Dư một mình bĩu môi nói theo.
"Cậu ta cũng gần ba mươi tuổi đầu rồi còn sợ anh trai như vậy."
"Nói đến anh trai thì Trình Ngọc nói muốn gặp em đấy."
Trình Dư suýt chút nữa phun luôn nước ở trong miệng ra ngoài, Tạ Lâm vội vàng đưa giấy cho cậu nhưng cậu đã nhanh hơn tự lấy giấy lau cho mình, cậu nhìn anh có chút không tự nhiên hỏi:
"Tại sao anh ấy lại biết em..."
"Ngày đó ảnh của em bị đăng lên mạng nên thấy."
Đúng là dính đến Tạ Lâm chỉ dính lấy phiền phức. Đã nhiều năm như vậy Trình Dư đã xác định sẽ không gặp lại người nhà, hiện giờ nói chạm mặt dù là ai cũng cảm thấy khó xử.
"Cậu ta nói để thu xếp công việc nếu em không đến thì cậu ta trực tiếp đến tìm em."
"Anh trai tôi sống tốt không?"
"Như tôi nói trước đó rồi, rất tốt."
"Tôi cũng vậy." Trình Dư nói: "Nếu ai cũng đều sống rất tốt thì không cần gặp nhau làm gì cả, sự xuất hiện của tôi cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của anh ấy, nếu cảm thấy có lỗi thì không cần thiết đâu, tôi cũng không muốn gặp."
Bức ảnh đó đã đăng lên được vài tháng, nói là sắp xếp công việc nhưng nếu thật sự muốn làm gì có công việc nào cản nổi. Hình như Tạ Lâm cũng hiểu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435700/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.