Tạ Lâm thật sự rất bận nên không thể cả ngày chỉ có nhắn tin cho cậu, nhưng chỉ cần rảnh rỗi một chút nhất định sẽ trả lời ngay, vì lệch múi giờ nên có khi tin nhắn của anh toàn đến lúc rạng sáng, cho dù anh không ở trong nước hoa và đồ ăn vẫn được đều đặn gửi đến mỗi ngày. Đôi khi Trình Dư cảm thấy làm trợ lý của Tạ Lâm cũng thật mệt, việc đã nhiều còn kiêm luôn việc người giao hàng.
Hôm nay Trình Dư nhận được một bó hoa lưu ly tím, cậu nghĩ là trợ lý đi mua rất có mắt nhìn hôm nào cũng đổi loại hoa mới, hỏi ra mới biết thì ra mỗi ngày Tạ Lâm đều sẽ dặn cậu ta mua hoa gì chứ không phải là trợ lý tự chọn. Tấm thiệp ngày hôm nay vẫn là câu như cũ cùng hình mặt cười nhìn đến phát ghét, thế nhưng khiến Trình Dư thật sự vui vẻ.
Có người nhìn thấy cậu lại nhận hoa ồ ạt lên tiếng trêu đùa.
"Hôm nay sếp lại được nhận hoa rồi kìa."
"Không có gì thay đổi buổi trưa lại mang cơm đến lần nữa."
"Không có gì thay đổi bữa tối lại có cơm tối."
Từng lời nói cố tình nhại theo khiến Trình Dư bó tay với đám nhóc này, lần trước cậu sa thải rất nhiều nhân viên nên hiện tại trong công ty toàn là nhân viên mới, đa số là mấy đứa nhóc mới tốt nghiệp đại học xong, rất trẻ trung và cũng rất lắm chuyện.
Trình Dư hắng giọng một tiếng đuổi người: "Đi đi, làm việc đi."
Ai ngờ mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435690/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.