Cũng không biết có phải là do trong nước biển có chứa thành phần giúp an thần, hay là bởi vì sau khi hạ sốt thân thể nhẹ nhàng hơn một ít, mà cho dù tư thế bị ôm có hơi mất tự nhiên, Lăng Vi cũng vẫn ngủ thật say, bỏ lỡ chén cháo tổ yến mà Chu Kiến đã mang tới.
Chờ đến khi truyền dịch xong, Tạ Thanh Nghiên gọi y tá tới rút kim cho Lăng Vi, cô y tá trực ban đang tựa vào trên bàn ngủ có hơi mê man, cho nên lúc tới đây rút kim, động tác của cô có hơi thô lỗ, lúc băng dính và kim tiêm được rút ra, trên mu bàn tay của Lăng Vi cũng rớt theo vài giọt máu, Tạ Thanh Nghiên hoảng sợ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô y tá kia, cô y tá kia run run một chút, vội vàng lấy bông y tế đè mu bàn tay của Lăng Vi lại, nói: “Ấn năm phút sẽ không sao.”
Tạ Thanh Nghiên cẩn thận nắm lấy tay của Lăng Vi, dùng lực đạo vừa phải đè xuống miếng bông y tế kia, giống như thứ rớt xuống không phải máu trên người Lăng Vi mà là mấy miếng thịt trên người anh vậy.
Sau khi rút kim xong, Lăng Vi ngủ càng say, Tạ Thanh Nghiên sợ mu bàn tay của cô vẫn sẽ tiếp tục chảy máu, cho nên vẫn giữ một tư thế không dám lộn xộn.
Khoảng cách gần gũi quá mức, làm xoang mũi của anh đều tràn ngập mùi hương thanh mát dịu nhẹ trên người cô, nghe lâu rồi, sau đó lại đầu óc lại có chút mê hoặc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoe-vo-hang-ngay/402325/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.