Lăng Vi cảm thấy thử như vậy căn bản không thể tìm được kết quả, nhưng nếu nói một vài chuyện lớn xảy ra trong mấy năm sau để ám hiệu với cô ấy thì lại rất có thể khiến mình bị bại lộ, lỡ như làm cho mọi người đều biết thì hậu quả chắc chắn cô không dám tưởng tượng.
Bảo Muội nhéo ngón tay của mẹ, lại nhìn ánh đèn, sau đó mới chịu ngủ trong tiếng khẽ ru của Tiểu Thanh, “Bảo Muội thật sự rất ngoan, rất dễ chăm.”
Lăng Vi nhìn cô ấy, “Trông em rất có kinh nghiệm chăm trẻ.”
Nói không chừng là do kiếp trước từng sinh con, sau khi trọng sinh trở về có thêm kỹ năng chăm sóc trẻ con!
Bởi vì trong lòng Lăng Vi có chút hoài nghi cô ấy, cho nên bất cứ hành động gì của Tiểu Thanh ở trong mắt cô đều là khả nghi.
Sau đó lại nghe Tiểu Thanh nói: “Em có hai em gái và một em trai, lúc em tám chín tuổi đã phải phụ chăm em trai và em gái rồi.”
Thì ra là do nhân tố gia đình, tám chín tuổi đã phải chăm trẻ con, quả nhiên là con nhà nghèo sớm đảm đương việc nhà.
Chờ Tiểu Thanh đặt Bảo Muội về giường em bé xong, Lăng Vi lại kéo cô ấy ngồi xuống sô pha, rót cho cô ấy ly nước trái cây, nói: “Nhân lúc Bảo Muội đang ngủ, nghỉ ngơi một lát đi.”
“Cảm ơn chị.” Tiểu Thanh rũ mí mắt, lẳng lặng nhìn ly nước trái cây.
Lăng Vi mỉm cười nhìn cô ấy, quang minh chính đại mà đánh giá cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoe-vo-hang-ngay/3353886/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.