Phía Bắc thành phố, trong một con hẻm nhỏ hẹp hoang vắng, dẫn đến một khoảng đất rộng thênh thang, một ngôi biệt thự sang trọng được xây dựng đúng vùng trung tâm. Xung quanh xây cối rì rào thì thầm tán chuyện, ánh nắng vàng nhẹ nhàng trải đều trên bức tường trắng xóa. Nhìn vào từ phòng khách, đi sâu hơn về phía góc trái, một con dơi đem ngòm được khắc bằng gỗ rũ một bên cánh xõa chạm xuống mặt bàn. Bức tường di chuyển, mở ra một căn phòng bí mật, tiếng người nói chuyện cứ ồm ồm, táo tợn.
"Anh định làm thế nào đấy. Nhẫn tâm hỏa hồi sinh rồi mà anh vẫn còn ngồi đây được hay sao. Anh trai kính mến của em ơi, anh xem đây này, các nhà khoa học khác đã bắt đầu truy quét khắp mọi nơi để tìm bằng được nhẫn tâm hỏa rồi đấy."
Đông Vũ Quân bình thản đứng đo đạc một đống ống nghiệm dài ngắn khác nhau trên mặt bàn. Từng thứ dung dịch đỏ tươi như máu, ống nào ống nấy đều bốc lên cái mùi tanh tưởi như nhau. Anh lắc lắc ống nhỏ trên tay, ánh mắt hời hợt lướt qua màn hình iPad to tướng trước mặt.
"Dù sao thì Nhẫn tâm hỏa vẫn chưa chịu xuất hiện. Chúng ta vẫn có cơ hội mà. Chú không cần lo lắng như thế. Thầy nói rồi, phải bình tình."
Chàng trai mảnh khảnh dáng người
Dài cao lênh khênh vừa ném phăng chiếc iPad ra góc tường, anh phồng mồm mắt trợn lên quát lớn.
"Bình tĩnh thế nào, anh bảo xem em phải bình tĩnh thế nào. Thuốc bất tử vẫn chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoc-mot-quan-tai-rong/2693171/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.