Bờ sông đất sỏi đang ẩm ướt bỗng khô dần, mặt nước sông cũng chẳng còn trong xanh nữa. Càng đi, Hắc Thế Thiên càng cảm thấy buồn phiền trong bụng. Khí tức ngột ngạt âm u dường như càng ngày càng dày đặc, anh bủn rủn toàn thân toát lạnh. Vừa đi vừa ngoái đầu nhìn đốm xanh rì phía sau, Hắc Thế Thiên buông giọng khô khan.
"Uây này Thanh Xuyên, anh không thấy có gì đó rất lạ sao. Vừa rồi cảnh còn đẹp và thơ mộng biết bao, vậy mà bây giờ càng ngày càng xơ xác tiêu điều."
Phạm Thanh Xuyên đi chậm lại, anh quay ngang đầu nhìn Hắc Thế Thiên. Từ từ đưa tay ra nắn lấy cổ tay anh ta, Thanh Xuyên lạnh lùng kéo đi.
"Nếu ngươi không đi nhanh thì ta sẽ bỏ ngươi ở đây đấy."
Hắc Thế Thiên đang định há miệng than vãn vài lời thì bị một luồng khí màu xanh nước đâm xuyên vào giữa trán. Ngay sau đó, anh chau mày nhăn mặt cau có, bực bội chống hông mím môi mắng vốn Phạm Thanh Xuyên.
"Ê, là anh đưa tôi tới đây thì anh phải có trách nhiệm đưa tôi về chứ. Làm gì có cái chuyện vứt tôi lại ở cái nơi kì quái này."
Phạm Thanh Xuyên bất chợt đứng khựng lại, Hắc Thế Thiên thấy vậy cũng thuận thế đế thêm vài lời.
"Nói chung là anh phải bảo vệ tôi cho tới khi hai ta ra khỏi đây."
Vừa nói Hắc Thế Thiên vừa ái ngại nhìn những sợi bông tơ đỏ bay bay trong không khí. Những luồng khí đen kịt phút chốc lại chạy vụt qua đám sương mù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoc-mot-quan-tai-rong/2693169/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.