Tối hôm đó Vương An Đình cùng chiếc áo blouse trắng đã lắm lem máu đi về phòng, lúc anh trở về thì mọi người cũng đã yên giấc, anh muốn chu toàn tất cả các việc xong thì mới nghỉ nên đã về trễ đến như vậy. Cơ thể anh mệt đến mức vừa ngồi xuống ghế đã muốn thiếp đi, mắt anh nhắm nghiền cau mày cố gắng tỉnh táo. Phút sau liền đứng dậy đi tắm, trong lúc tắm anh cũng khá chật vật với đống đồ dơ của mình, tìm kiếm mãi mới thấy được lọ xà phòng giặt đồ. Giặt giũ lúc lâu thì anh mới bắt đầu tắm sạch sẽ cơ thể mình.
Lúc Vương An Đình vừa đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi thì cũng đã hơn 2 giờ khuya, dù rất muốn ngủ nhưng anh vẫn mở điện thoại lên xem Lục Ninh Diệp cả hôm nay có nhắn gì cho anh không. Từ khóe mắt anh đã rơi ra một giọt nước xót xa, giọt nước đó chứa đựng rất nhiều cảm xúc khó tả khi nhìn thấy hơn 5 cuộc gọi nhỡ từ cô, mỗi cuộc gọi đó cách nhau khoảng 2 giờ đồng hồ, có lẽ Lục Ninh Diệp đã đợi chờ anh từ sáng đến giờ. Tiếp theo đó là dòng tin nhắn thấu hiểu anh hơn ai hết từ cô: "Hôm nay chắc anh đã mệt lắm rồi nhỉ? Nghỉ ngơi sớm đi nhé! Sáng mai nếu không có việc gì thì cứ gọi cho em, em luôn chờ cuộc gọi từ anh!".
Nếu hôm nay Lục Ninh Diệp biết anh cả ngày trời chưa ăn gì, lao đầu vào công việc không ngừng nghỉ, mệt đến rã rời thì cô sẽ như thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoanh-khac-yeu-em/2831389/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.