Hoàng Phong kéo Hà Vy vào trong nhà thì ngay lập tức đóng sập cánh cửa lại, hắn quay người ôm chặt lấy cơ thể cô, cúi xuống dụi đầu thật sâu vào trong hõm vai của cô, mãi cũng chẳng thấy nói một lời nào.
Hà Vy bị một loạt hành động ấy của hắn làm cho có chút dở khóc dở cười, mặc dù người hắn cao trên một mét tám, lúc này dựa vào cô vô cùng nặng, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác hắn nhỏ bé như một đứa trẻ. Một đứa trẻ to xác rúc vào trong lòng người mẹ mà mè nheo hờn dỗi.
Cô nghiêng đầu nhìn hắn, có chút buồn cười: "Anh làm sao vậy?"
Hắn chưa vội trả lời, cử động đầu lại dụi thêm mấy cái nữa. Đột nhiên cô lại có cảm giác buồn buồn, những sợi lông tơ trên cánh tay hơi hơi dựng đứng lên.
"Anh không thích tên đó chút nào."
Giọng hắn ồm ồm vang lên bên tai của cô, hắn vẫn chưa chịu ngẩng đầu, nghe giọng điệu có vẻ như là đã phải chịu ấm ức nhiều lắm vậy.
Hà Vy dãy giụa một chút nhưng vẫn không lay chuyển được cơ thể của hắn, cô bật cười: "Đó là lý do mà cả ngày hôm nay anh chẳng cười lấy nổi một cái đấy à!? Anh ghen đúng không?" Chưa bao giờ cô lại có cảm giác rằng có thể đoán ra tâm trạng của hắn dễ dàng như thế, thật ra cũng không khỏi cảm thấy có chút thú vị.
"Phải, anh ghen rồi. Anh thấy rất khó chịu. Cho nên, em không được nói cười nhiều với anh ta nữa, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626062/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.