Sau khi ăn xong, hai người chào tạm biệt Văn Đăng rồi trở về phòng dọn dẹp nốt số đồ đạc còn lại và nghỉ trưa. Đến chiều, họ chỉ chơi loanh quanh ở gần biệt thự hoặc là ra biển dạo chơi, sau đó thì cùng nhau nô đùa dưới bể bơi trong vắt mát lạnh ngay phía sau của biệt thự.
Vào buổi tối, Hà Vy gọi cho nhân viên khách sạn đem đến phòng họ hai bát mỳ Quảng và nước cam ép. Vốn Hoàng Phong còn bảo cô gọi thêm cái gì đó mà ăn, nhưng cô không muốn buổi tối ăn quá nhiều, sợ lúc đi ngủ sẽ khó tiêu.
Hai người ngồi ăn ở chiếc bàn ngoài trời cạnh bể bơi, trên đầu là một bầu trời rải đầy sao.
"Anh nhìn kìa, hôm nay trời nhiều sao quá!" Hà Vy ngước mắt lên trời cao, cảm thán một câu.
Hoàng Phong ngẩng đầu nhìn những rặng sao lấp lánh như một dải ngân hà, khẽ nói, "Tháng này vẫn nằm trong mùa nắng nhất trong năm của Đà Nẵng, không có nhiều mây và mưa, tối nào cũng có thể ngắm sao như vậy, chúng ta đi du lịch tầm này là vừa đẹp."
"Vậy tháng nào mới là nhiều mưa nhất trong năm?" Cô nhìn hắn hỏi.
"Sang tháng tám sẽ bắt đầu mùa mưa, nhiều mưa nhất có lẽ là tháng chín, tháng mười." Hắn đáp.
Hà Vy đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cô nói: "Em nghe nói, ở miền Trung rất thường hay có lũ lụt, phải không anh?"
"Phải, trong ba miền của nước ta thì dường như người dân miền Trung là vất vả nhất. Mỗi năm họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626061/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.