“Bây giờ vẫn còn một ít thời gian.” Hàn Cố Diễn nhìn lướt ra ngoài, “Còn chừng một tiếng nữa, em có đói bụng không? Không thì lót dạ cái gì trước đã, em thấy thế nào?”
“Không đói bụng.” San San lắc đầu, “Bình thường anh cũng không dùng những thứ này mà.” Từ nhỏ San San đã giúp mẹ trông cửa hàng, vả lại, cũng tínhtoán khá tỉ mỉ, những thứ này trong mắt cô giá cả quá cao, xa hoa có phần hơi thái quá. Có hơi khoa trương, cũng chỉ là mộtmón hàng mà thôi, đơn giản gắn thêm một cái mác vào thì giáđã cao hơn nhiều khiến cho cô vô cùng không thế chấp nhận.
Hàn Cố Diễn ở chung với cô lâu làm sao mà không hiểu được ý nghĩ của cô chứ, “Bây giờ đã tính toán thay cho anh rồi sao?” Nhịn không được vuốt nhẹ lên chóp mũi của cô, “Đừng nóng vội, tương lai còn nhiều thời gian cho em làm một ngườivợ luống tuổi, đi thôi, thoải mái lựa chọn, đã mua thì tấtnhiên sẽ cần dùng đến.”
Khí chất của San San cũng rất tốt, cộng thêm hôm nay ăn diện một chút nên lại càng làm rung độnglòng người. Trong trung tâm mua sắm có hệ thống sưởi ấm cho nênvừa vào cửa San San đã cởi áo khoác ngoài ra vắt trên tay, lần trước Hàn Cố Diễn đi công tác về đã mua nó, kiểu áo kháđẹp cộng thêm chất lượng siêu phàm, mặc vào rất ấm, chất liệu cũng khá tốt, thích hợp cho người sợ lạnh như San San. Đãtặng được một thời gian nhưng hôm nay San San mới lấy ra mặc vìkhông nỡ. Mẹ San San cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoan-thai-den-cham/2032360/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.