“Này, em quen Trạch Phạm rồi phải không.” Hàn Cố Diễn vỗ vỗ tay cô, “Hôm nay có vài đồng nghiệp trong công ty đến đây tụ tập thôi, thấy emcăng thẳng như vậy thật là không có tiền đồ, cũng đâu phải là “Hồng mônyến” gì, còn sợ anh sẽ bán em đi à.”
“Cái này cũng rất khó nói.” San San liếc Hàn Cố Diễn một cái.
“Ơ, anh đây làm sao nỡ.” Hàn Cố Diễn da dày mặt nhẵn, nói mấy lời buồn nôn tuyệt đối không đỏ mặt, lấy tay San San khoác vào tay mình, “Đi thôi, có anh ở đây, em còn sợ cái gì.” nói xong thì ôm San San đi vào.
Không nói câu sau thì còn nghe được, vừa nói xong lại làm cho cô cảm thấy không ổn chút nào, sau đó San San đãkịp phản ứng, hiểu được cái gì gọi là trợn mắt nói dối.
“Sảnh mẫu đơn” lớn nhất nằm trên lầu bacủa khách sạn, bên trong chứa được chừng năm mươi bàn, mỗi bàn cũng đãcó bảy tám người ngồi, hai người bọn họ vừa mới bước vào thì đã thu hútsự chú ý của mọi người, biểu lộ của Hàn Cố Diễn tương đối tự nhiên, mỉmcười gật đầu chào bọn họ, kéo San San đi về phía chiếc bàn lớn nhất.
Không thể tin được một câu nói nào củaanh cả, cuối cùng San San cũng ngộ ra, nhịn không được liếc Hàn Cố Diễnmột cái, thái độ tương đối ai oán.
Làm sao mà Hàn Cố Diễn không biết trong lòng San San đang nghĩ gì chứ, nhịn không được mở miệng nói, “Em xem, anh không có lừa em nha.” Ánh mắt của anh sao mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoan-thai-den-cham/2032358/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.