Cha dượng anh bị bắt bỏ tù, mẹ anh thì nhảy lầu bỏ mình.
Lục Lê cũng không thể nói rõ mình cao hứng hay là khổ sở, anh nghĩ, vốn thế giới này không chân thực tồn tại, không có gì phải khổ sở cả. Nói thật, cho dù trong nội tâm anh rất âm u, thế nhưng trong lòng anh ít nhiều còn có chút vui mừng.
Là vui mừng vì thoát khỏi bọn họ.
Cơn mưa ướt át thổi tan đi sương mù lượn lờ từ mấy ngày trước, hơi thở từ cỏ xanh bùn đất ngập tràn không khí, cây dù che trên đỉnh đầu ngăn đi từng hạt mưa rơi xuống. Lục Lê đứng trước mộ của mẹ mình, trong lúc nhất thời không miêu tả ra được tâm tình của mình là vui hay là buồn.
Bỗng dưng trên vai ghìm xuống, Lục Lê đột nhiên phục hồi tinh thần lại, quay đầu lại liền nhìn thấy thiếu niên tóc đen lông mày cau lại, lo lắng đối với anh nói: “Nén bi thương.”
Lục Lê giật giật môi, dùng âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy nói: “Cám ơn.”
Xác thực anh phải cám ơn Lâm Hữu, đem hết toàn lực trợ giúp cho anh, phí hết tâm tư làm anh vui lòng, cẩn thận từng li từng tí một tiếp cận anh, vô thanh vô tức dỡ xuống trái tim Lục Lê, để Lục Lê không thể đối mặt giống như người xa lạ khi ở chung cùng cậu.
Lục Lê không biết Lâm Hữu có tâm tư gì, anh cũng không muốn biết.
Lâm Hữu nói: “Trở về đi.”
Lục Lê đem bó hoa bạch cúc đặt xuống bia mộ, hai tay nâng lên đôi bàn tay man mát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762855/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.