Cho dù Lục Lê là con trai ruột của bà, nhưng bà cũng không đem nhiều sự chú ý đặt trên người anh. Lục Lê biết, đại khái bởi vì tướng mạo chính mình cùng người được xưng là ba kia rất giống nhau, nữ nhân hận ông, ngay cả liếc mắt nhìn anh một cái cũng muốn làm bẩn mắt bà.
Ngoại trừ học phí cùng phí sinh hoạt, nữ nhân sẽ không cho anh một xu tiền tiêu vặt nào khác.
Mặc kệ kết quả học tập, mặc kệ sinh hoạt ra sao, cái gì cũng đều mặc kệ. Chỉ khi nữ nhân nhất thời có ý nghĩ muốn quyền đấm cước đá, Lục Lê cũng mặc kệ bà ấy. Trên thực tế, anh đối với cái gia đình này không có quá nhiều lưu luyến.
Ngoại trừ Tô Cẩn Ngôn khiến anh không yên lòng ra, anh cũng không để ý ai cả.
Lục Lê liên tiếp đi làm công ba tháng, cuối cùng cũng lấy đủ số tiền đóng học phí cho Tô Cẩn Ngôn, rốt cuộc cũng có một ngày bé trai không còn bị nhốt trong nhà và được đi đến trường.
Anh lục tung cả tủ lấy được bản hộ khẩu cùng các giấy tờ chứng nhận khác có liên quan đến Tô Cẩn Ngôn đều lấy ra, ngày đó có người đến đưa di vật mà ba anh để lại, trùng hợp chỉ có Lục Lê cùng Tô Cẩn Ngôn ở nhà một mình, nếu như mẹ anh mà biết nhất định sẽ phẫn nộ đem tất cả mọi thứ đều xé hết, lén lút đem giấy chứng nhận trọng yếu dấu đi.
Bởi vì cả ngày đều chờ ở trong nhà, trạng thái tinh thần của bé trai không tốt lắm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762852/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.