Lục Lê lúc tỉnh lại dưới thân là giường lớn mềm mại, thân thể của hắn rất mệt mỏi, nhưng đầu óc lại thanh tỉnh dị thường.
Hắn nhớ rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra.
Nhớ tới rất rõ ràng.
Những tư thế điên cuồng kia, bị xâm phạm cùng hồi ức giữ lấy từng cái trước mắt xẹt qua.
Lục Lê hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra tối hôm qua, mặt đỏ tới tận mang tai, ở trong lòng thầm mắng tên biến thái trước sau đều không có đức hạnh. Hắn dùng cánh tay không bị thương đem nửa người trên chống đỡ dậy, nhìn chung quanh một hồi phòng ngủ quen thuộc, nhưng không phát hiện hình bóng nhân ngư.
Lục Lê có chút tức giận, nếu như nhất định phải hình dung tâm tình hắn bây giờ, thì hắn nghĩ mình chính là gái ngành.
Xì, sao lại tự hạ thấp chính mình đến thế.
Lục Lê nhẫn nại thân dưới trướng đau từ từ đứng dậy, hắn đi tới cửa sổ bị rèm che đậy gió thổi không lọt, do dự đưa tay ra, ngày hôm qua trải qua sự kiện ấy hắn đối với cửa sổ có chút sợ hãi. Ở trong lòng vì chính mình làm tâm lý thật tốt, hắn rốt cục mở ra rèm cửa sổ dày nặng, để ánh sáng mặt trời bên ngoài rạng rỡ chiếu vào.
Lục Lê nheo mắt lại nhìn về phía ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng đàn hải âu bay qua bay lại, thuyền Dark Blue dập dềnh trên sóng nước, hoàn toàn không có cảm giác trời thu yên ả. Khí trời Erfene luôn luôn như thế, chính là ôn nhu như vậy, giống như giai nhân xinh đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762813/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.