Hơn 9h tối, tiễn Lý Đông lên chiếc Cadillac và nhìn theo bóng chiếc xe đã khuất phía xa, Đình Tùng mới thở ra một hơi lẩm bẩm:
- Chậc, chậc… Không thể ngờ mình lại có thể gặp gỡ người đó trong hoàn cảnh này. Haizzz… đúng là thử thách thần kinh của mình mà.
Tố Lan đứng phía sau nghe được những lời này thì nhăn mày hỏi:
- Này, rốt cục Lý Đông là làm cái gì mà sao càng về sau ông nói chuyện càng khách khí khiến thằng bé ngại quá mà chạy về mất vậy?
Đình Tùng thấy Tố Lan nói như vậy thì quay người sang trừng mắt nhìn nàng mắng:
- Hừ, thằng bé… khách khí… chạy mất… Bà suốt ngày chỉ lo áo váy với mỹ phẩm thì biết cái gì hả? Có biết Lý Đông là ai, Kỷ nguyên mới là cái gì không?
Bỗng dưng thấy Đình Tùng sừng sộ mắng mình, Tố Lan có chút ủy khuất nước mắt đã sắp rưng rưng giận dỗi nói:
- Sao tôi lại phải biết nó là cái gì chứ. Mà tôi váy váy áo áo là vì ai hả? Có phải ông trách tôi chỉ biết ở nhà ăn bám, không có hiểu biết gì đúng không?
Thấy Tố Lan lại chuẩn bị giở bài võ sướt mướt, Đình Tùng có chút đau đầu. Ông ta cũng biết mình vừa rồi có lỡ lời nên lập tức an ủi:
- Thôi nào, tôi đâu có phải ý đó, bà cứ suy diễn quá lên vậy. Chẳng qua là… quả thực Lý Đông này đúng là không phải thường nhân đâu.
Tố Lan thấy Đình Tùng nhượng bộ được thể trợn mắt chất vấn:
- Hừ… vậy rốt cục nó là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoa-ky-van-dao-de-che-kinh-te-moi-tai-nuoc-viet/1468701/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.