Đèn huỳnh quang thấy trước mắt, Nghê Diệp không biết mơ thấy gì, Phó Khác thấy Nghê Diệp trên giường chợt tỉnh.
“Tỉnh?” Phó Khác phun ra một hơi khói.
Nghê Diệp vẫn chưa nhìn rõ, mơ hồ thấy một người đàn ông ngồi trên ghế sa lon cạnh giường. Vừa muốn đứng dậy phát hiện mình không nhúc nhích được, y phục trên người cũng không biết đi nơi nào, ngay cả một cái quần lót cũng không có. Nhìn tay chân của mình, không biết từ lúc nào đã bị trói chặt ở bốn góc giường.
“Phó Khác?” Nghê Diệp phi thường tức giận, giọng nói cũng thay đổi, “Anh thả tôi ra!”
“Tại sao?” Tàn thuốc lóe lên lóe lên, Phó Khác tiếp tục thong dong, “Em nên bị trói lại.”
Thử kéo vài cái, Nghê Diệp vẫn là không thể nào giãy ra, lửa giận không ngừng kéo lên, Nghê Diệp thậm chí đã quên hiện tại mình là bên bị động. Nhìn bộ dạng trong lòng đã có dự tính của Phó Khác, Nghê Diệp nhịn không được bắt đầu mắng chửi, “Phó Khác! Anh đồ tiểu nhân hèn hạ! Anh cũng chỉ biết làm loại chuyện lén lén lút lút này! *&%*&%… %¥*&…”
Cầm lấy ly rượu trên bàn trước người, uống cạn rượu bên trong, Phó Khác cầm tàn thuốc vừa hút xong đi về phía Nghê Diệp. Đâm xuống phía trong bắp đùi của Nghê Diệp, xoay đè tàn thuốc vài lần, xác nhận tàn thuốc thực sự dập tắt, mới đem tàn thuốc lấy ra. Theo hành động của Phó Khác, Nghê Diệp hét thảm một tiếng, mồ hôi từ cái trán chảy nhào xuống.
Lúc này Nghê Diệp không dám mắng loạn nữa, cắn răng nhìn Phó Khác ở trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-thoat-khoi-long-ban-tay/109564/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.