Thành Maria, thành trì ngoài cùng của nhân loại, gần bọn Titan nhất, nơi sinh sống của những người thuộc tầng lớp thấp nhất. Nhưng đây cũng là thành có diện tích lớn nhất và chứa nhiều nhân khẩu nhất.
Tối.
Bình thường, mỗi khi màn đêm buông xuống, thành Maria lại trở lên rực rỡ hẳn lên. Nhà nhà lên đèn, người người quây quần bên gia đình của mình. Cùng nhau thưởng thức bữa tối. Hạnh phúc và an lành.
Nhưng hôm nay khác. Rất khác...
...
19 giờ 30 phút.
2 giờ 30 phút sau trận chiến bến cảng
4 giờ 13 phút sau cuộc tấn công đầu tiên của Titan
7 giờ 10 phút sau khi tiểu đội luân hồi tiến vào bản đồ.
Thành Maria chìm trong bóng tối. Ngẫu nhiên, một nơi phát ra ánh sáng thì đó cũng là ánh sáng từ những đám lửa. Những đám lửa thiêu đốt nhà cửa của người dân, thiêu đốt tài sản của người dân và còn thiêu đốt cả sinh mạng của họ nữa.
Ánh sáng ngọn lửa, ánh sáng của sự hủy diệt.
Lũ Titan có mặt khắp nơi, chỗ nào cũng thấy.
..........
Trên một nóc nhà cách bờ con kênh đào 50 mét, hai bóng người đang lặng lẽ đứng đó hứng gió trời.
- Thế nào, đi được không? - Thi, một trong hai bóng người mở miệng hỏi. Đầu nó vẫn còn hơi đau, mắt vẫn chưa nhìn được rõ như bình thường. "Chắc đây là tác dụng phụ của trạng thái cấm thuật kỳ lạ lúc ở bến tàu đây mà.". Nó nghĩ thế.
- Nhiều lắm. Chắc không được đâu anh. – Lan,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230946/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.