***
Đâu đó, giữa một vùng đất khô cằn chỉ toàn sỏi đá, có một nơi gọi là Martel.
Truyền thuyết nói rằng, đây là vùng đất bị chúa bỏ rơi.
Người dân nơi này sống trong cơ cực. Để tạm quên đi tuyệt vọng, họ chế tạo ra những con búp bê biết hát. Những con búp bê giúp họ mua vui, những con búp bê nhảy múa để họ có thể tìm lại nụ cười.
Nhưng con người thường thay đổi. Những con búp bê ca vui đến mấy cũng trở lên nhàm chán. Con người bỏ đi, bỏ lại thành phố khô cằn với những con búp bê biết hát.
Con người không còn nữa, nhưng búp bê vẫn hát, vẫn nhảy múa giữa thành phố hoang tàn…
Bóng ma của Martel…
***
Giữa sa mạc bao la, ba bóng người đang lao đi vun vút. Chỉ có một người trong số họ là mặc áo trắng của Finder, hai người còn lại đều mặc chế phục đen của Exorcist.
- Hồn ma của “Martel” chỉ là một con búp bê… - Một Exorcist vừa chạy vừa nhỏ giọng nói. Exorcist này có khuôn mặt và ngoại hình chỉ như mới mười lăm, mười sáu tuổi, mái tóc bạc trắng, một vết sẹo xẻ dọc qua mắt trái và ăn sâu xuống má. Exorcist còn lại là một chàng trai với khuôn mặt thanh tú và mái tóc dài buộc cao kiểu đuôi ngựa sau đầu. Không một tiếng đáp lại câu nói vu vơ của cậu Exorcist tóc trắng. Ba người vẫn lặng lẽ phóng đi.
Dưới ánh trăng bạc sóng sánh, bộ chế phục màu đen trông bắt mắt đến lạ kỳ.
…..
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230900/quyen-3-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.