Tạ Yến đã có một giấc mơ.
Trước mắt hắn chính là những bậc thang nối tiếp nhau, xuyên qua những đám sương mù trên núi vẫn tiếp tục lan tỏa từ cửa thành uy nghiêm cho đến thị trấn nhỏ ồn ào ở dưới núi.
Một cơn mưa mát lạnh nhẹ khẽ lướt qua mặt hắn, Tạ Yến vẫn còn nhớ rõ ngày hắn cùng với Lam Nguyệt Thời lần đầu tiên đi lên núi, trời cũng mưa lớn như thế này. Bỗng nhiên có hai bóng người mờ ảo chậm rãi leo lên núi, chính là thời trẻ ngông cuồng Tạ Yến và Lam Nguyệt Thời. Dựa vào chút tinh thần tuổi trẻ, bọn họ không hề dùng tới linh lực mà tự mình vận động dùng chân dẫm vào đất, từng bước đi lên các bậc thang của Đăng Thiên Khê. Theo sự rút ngắn khoảng cách với cổng sơn môn, bóng dáng của họ dần dần rõ ràng, nhưng bóng dáng hai người hỗ trợ nhau trên bậc thang đã biến thành một bóng người lẻ loi.
Bị mắc kẹt trong màn mưa khiến người ta có chút khó thở.
Tạ Yến đang băng bó miệng vết thương đột nhiên dừng bước chân lại, hắn chăm chú nhìn người đứng lặng yên trên đường lên ngọn núi dài bát ngát vô tận này.
Kẻ kia thật giống Tạ Yến, hắn ta khẽ mỉm cười, độ cong của khóe mắt hoàn toàn giống hệt, nhưng lại không giống hắn lắm, bởi vì đôi mắt của tên "Tạ Yến" kia có màu đỏ đậm, ở giữa hai chân mày của hắn ta còn xuất hiện ra một dấu ấn rồng đen cổ xưa.
Tên "Tạ Yến" kia chậm rãi bước chân về phía hắn, ánh mắt tràn đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-cuong/1680821/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.