Editor: Thao Vo
Beta: Jenny Thảo
"Ngươi tỉnh rồi? Ngươi uống một chút cháo trước đi, ta xuống dưới lầu gọi sư huynh lên xem vết thương trên người giúp ngươi."
Một thiếu niên nhỏ tuổi mặc quần áo màu trắng không vừa người thấy hắn tỉnh lại, trên mặt liền hiện lên tia vui vẻ, vội vã chạy xuống dưới lầu báo tin.
Hở? Đám tiểu bối này vẫn còn hiểu 'tri ân báo đáp' sao? Tạ Yến đã đói đến mức ngực bị ép vào lưng từ lâu, hắn cầm lên chén cháo bắt đầu ăn ngấu nghiến, hắn chưa bao giờ cảm thấy món cháo trắng có thể ngon như vậy.
Nhìn hoàn cảnh xung quanh, hình như hắn đang ở trong một nhà trọ, tuy phòng có chút nhỏ nhưng đều được bày biện đầy đủ.
Sau khi Tạ Yến giải quyết xong chén cháo lớn, hắn đứng dậy nhảy hai cái, phát hiện bản thân hắn đã được tắm rửa sạch sẽ, nhìn qua rất mát mẻ và thoải mái, hắn cũng được thay cho một bộ quần áo màu trắng... Nhưng nó hơi nhỏ, không biết ai trong số bọn họ đã nhường cho hắn.
Hắn cầm lấy chiếc gương trên bàn lên quan sát mặt mình, may mắn không có bị thiếu cái mũi hay con mắt nào, vẻ ngoài từ trên xuống dưới của hắn vẫn giống y hệt lúc trước. Khuôn mặt tuấn lãng(*),đôi mắt đào hoa như biết cười. Nếu hắn không phải đã hồn phi phách tán thì đã nghĩ rằng thân thể này vốn dĩ là của hắn. Nhưng Phái Huyền Âm hận không thể mang xác hắn đi cho chó ăn. Xuống mồ mà vẫn toàn thây? Không thể nào.
(*) Tuấn lãng: tuấn tú và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-cuong/1680776/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.