Cả hai người không ai bảo ai mà cùng lúc lùi sâu phía sau, hòng muốn thoát khỏi vòng vây của đám người này. Nhưng nếu ý định của họ thành công thì Quyết Hạng cũng chẳng được Triết Lãng tin tưởng như thế.
Đúng không?
– Quyết thiếu, tôi và cậu không thù cũng chẳng oán. Dựa vào đâu cậu dám động thủ với tôi? Tân Hạc này không phải là người cậu dễ dàng vây vào. Mau cút đi!
Bị dồn vào đường cùng, Tân Hạc lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra là bản thân ổn. Thậm chí, hắn ta còn giở thói khiêu khích, muốn đánh vào tâm lí của Quyết Hạng.
Thử nghĩ xem, một người như cậu ta sẽ dễ dàng bị đánh bại bởi những lời nói rác rưởi đó sao? Thật quá xem thường người khác rồi!
– Chậc chậc...Tâc lão nhị thân yêu của tôi ơi...Hiện tại mạng sống của ông còn không giữ được, dựa vào đâu để cảnh cáo tôi?
* Pằng *
Câu nói vừa dứt thì Thẩm Quốc Thuấn thì bên ngoài đi vào trong con hẻm, anh ta không để lộ ra bất cứ biểu hiện nào. Chỉ duy nhất một phát súng cướp đi tính mạng của Quan Dật Nhiên, khiến cho Tân Hạc bên cạnh khẽ run một cái.
– Hắn ta kêu cậu giải quyết chuyện này, chứ không kêu cậu đứng đó lôi thôi với chúng.
Tiến lên gần vị trí của Quyết Hạng, anh ta lạnh lùng nhìn Tân Hạc. Không để tầm nhìn dừng lại một chỗ quá lâu, anh ta liền chuyển mắt sang cậu bạn của mình, bỏ lại một câu khiếp đảm:
– Mạng của cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khiet-khiet-de-toi-bat-duoc-roi-thi-em-dung-hong-chay/2777042/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.