Đề tài trở lại một ngày trước, sau khi Nhượng Nhượng xem mắt xong, tâm trạng thấp thỏm mở ra cửa vào nhà, Lục Phóng đã trở lại, ngồi trên chiếu tựa vào bên giường lật xem tài liệu.
Nhượng Nhượng không lên tiếng, lẳng lặng quan sát anh mấy chục giây, mọi cử động đều là dáng vẻ ưu nhã khuynh thành, quan trọng nhất là sẽ không ăn mì thịt bò lại còn bảo bà chủ cho thêm nhiều hành nhiều thịt, chỉ biết bình tĩnh nói, bà chủ mở một chai Rafael. Trên đường về nhà Nhượng Nhượng còn suy tưởng Hướng Bỉ chính là loại người "Tối nay ăn tôm, có dấm, tìm ai xin ít tôm", mà Lục Phóng chính là ăn mì thịt bò đều dùng Rafael thưởng thức, xem ra người sau cũng không tốt so người trước.
Thật ra thì cái gọi là rau cải củ cải ai cũng có sở thích riêng, đổi lại trước kia không chừng Nhượng Nhượng còn cảm thấy Hướng Bỉ này không tệ, rất biết cách trị gia, nhưng sau khi đi theo Lục Phóng sa đọa, Nhượng Nhượng cảm giác mình có phần bị một chút độc hại của tiền bạc rồi, cũng học người khác khinh thường phẩm chất cần kiệm của dân tộc Trung, cũng bắt đầu hướng tới cách sống ăn mì thịt bò thưởng thức Rafael.
"Em đã về." Nhượng Nhượng chủ động lên tiếng, chủ yếu là lương tâm lo lắng, mặc dù hôn nhân của bọn họ có chút đùa giỡn, nhưng dầu gì Lục Phóng người ta không có vượt tường, mình chính là người đuối lý.
Lục Phóng ngẩng đầu cười hỏi, "Liên hoan như thế nào?" Anh cất túi xách trên tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khien-em-ga-cho-anh/3258076/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.