Trong lúc vô tình, Phượng Khuynh Ca liếc mắt nhìn thấy hạ thân của Bạch Dật Thuỷ hơi hơi ngẩng đầu, trên mặt càng thêm ửng đỏ. Cô tay chân lúng túng không nghĩ tới nhấn phải nút điều khiển. Đại nhục bổng liền chuyển động phát ra âm thanh ‘xoạt xoạt’.
Nháy mắt không khí trong phòng trở nên kỳ quái. Phượng Khuynh Ca hoảng hốt tắt đi hận không thể tìm một cái lỗ chui vào. Hai người đứng gần nhau dễ dàng nghe thấy tiếng tim kịch liệt nhảy lên.
Bạch Dật Thủy cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tiến lên bưng cốc nước không ngờ cô cũng di chuyển. hai người ngón tay chạm vào nhau có chút hoảng sợ đồng loạt lùi về phía sau.
"là trò đùa của em trai anh. Anh nghĩ quà của anh nhất định bị tráo. Anh chuẩn bị món khác. Cái này…cái này…em bỏ đi.” Bạch Dật Thuỷ xấu hổ nói.
Phượng Khuynh Ca hoàn toàn tin tưởng lời giải thích của hắn. Với cá tính của Bạch Dật Thuỷ sao có gan dám đem thứ này làm quà cho cô? Bất quá! Cô mới không cần đổi đâu! Cô thích hai món quà này!
"Anh Bạch sợ cái gì?" Phượng Khuynh Ca cố gắng làm cho thanh âm của mình dễ nghe tránh có chút quái dị: “chúng ta đều trưởng thành, anh cho em lễ vật này…cũng không có gì!”
Có mới lạ! Nếu đối phương không phải hắn cô đã dùng ma khí đánh cho kẻ đó không còn mảnh giáp, răng rơi đầy đất. Bất quá, cô cũng không muốn làm hắn sợ hãi, nhìn hắn có chút căng thẳng hy vọng chuyện này không có gì đáng ngại.
Bạch Dật Thủy vẻ mặt mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-vat-hy-sinh-tro-thanh-nu-chinh/617740/quyen-1-chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.