Thời gian thấm thoát, mùa hạ nóng bức đã qua, nhoáng cái thôi chính là mùa thu.
Khoảng cách mà Lâm Lan đá bạn trai bắt cá hai tay cũng đã trôi qua ròng rã một năm.
Một năm này, trên người Lâm Lan đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Trong lúc vô tình cô chiếm được bàn tay vàng giao lưu được với mèo, bởi vì biết tiếng mèo mà sau đó là một con lại một con mà thu dưỡng rất nhiều mèo, cuối cùng mở một quán trà mèo tại quê nhà.
Trong thời gian này, cô đương nhiên không chỉ thu hoạch được đám bé mèo con đáng yêu mê người lại yêu động kinh, còn có từng người một những người bạn vốn dĩ giao thoa cực cạn nhưng lại vì mèo mà quen biết.
Vào tháng trước, sau khi quán trà thông báo tuyển dụng được nhân viên mới rồi, nhân viên ưu tú Tống Tân Dân liền từ chức trả lại phòng rồi, từ biệt với mọi người rồi lần nữa bước lên hành trình nhiếp ảnh gia lang thang, vào tháng tiếp thì trong quán nhận được ảnh chụp phong cảnh kèm theo ảnh tự chụp của cậu ấy mà cậu gửi đến.
“Ở trong quán trà lâu rồi, sở đoản không am hiểu chụp người của đồng chí Tiểu Tống trưởng thành trên phạm vi lớn nha.”
Lúc nhận được ảnh chụp, cửa hàng trưởng Lâm đánh giá một câu.
Vương Giai Y bên cạnh nhăn cái mũi lại thì lại có chút ghét bỏ: “Còn không phải cậu ta quá cùi bắp, bình thường thấy cậu ta cầm máy ảnh DSLR ra dáng lắm, kết quả các trà khách đưa di động nhờ cậu ta hỗ trợ chụp mấy tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801369/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.