Lòng hiếu kỳ của mèo rất nặng, trèo cây hẳn là kỹ xảo bản năng của nó, năm cái móng trong đệm thịt có tác dụng rất lớn khi bọn nó leo lên, nhưng cái này không có nghĩa là sau khi bọn nó trèo lên chỗ rất cao thì sẽ không sợ độ cao.
À, nói nghiêm túc một chút là, sau khi phát hiện chính mình có thể trèo lên lại không thể trèo xuống kia thì nhất định phải sợ độ cao, đổi thành bất kỳ sinh vật nào dưới loại tình huống này thì không sợ cũng phải sợ.
“Meo ngao ngao —— Meo ngao ngao ——“
Thanh âm thật thảm của mèo rừng vẫn không ngừng phát ra trên cây, lọt vào trong lỗ tai Lâm Lan thì hết thảy đều biến thành “Cứu mạng á! Em không xuống được! Lan Lan cứu em á!”, làm cho người ta vừa bực mình vừa buồn cười.
“Cho mi quậy, cho mi năng lực, giờ không xuống được rồi đi.”
Quở trách thì quở trách, Lâm Lan vẫn là phải nghĩ cách cứu mèo cho được.
“……” Cô nhìn mèo, trước hết trầm mặc một hồi, “Quả nhiên gọi gì mà 119 quá lãng phí tài nguyên công cộng, em vẫn là mượn cái thang nhà ai thì càng tốt hơn một chút.” Quan trọng nhất là, lúc cô đang trên đường chạy đi tìm mèo thì nhớ rõ rằng ở ven tường của một gia đình có dựng một cái thang, độ cao cũng không kém cái cây nhiều lắm.
“Phong Dương, anh ôm Hôi Hôi đi, em chuyển cái thang đi cứu Grey.”
Nói làm liền làm, Lâm Lan quay đầu liền chạy trở lại hỏi mượn cái thang với chủ nhà, cái thang kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801368/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.