Lúc nghe thấy mèo con đột nhiên nói ra câu này, Lâm Lan bỗng nhiên trầm mặc.
Cô có thể dỗ dành được sự tín nhiệm của mèo con, dỗ nó ngoan ngoãn ở trong lồng không nháo, dỗ nó thật vui vẻ ăn đồ ăn để lớn lên thật tốt. Nhưng nghe thấy nó tâm tâm niệm niệm mèo mẹ đã chết thế này, Lâm Lan bỗng nhiên liền không muốn lừa dối nữa.
“Nó không ăn được.” Cho nên sau một lúc trầm mặc, Lâm Lan nói thẳng, “Tiểu Tú Cầu em nghe chị nói này, mẹ em bởi vì bị thương nặng đã bỏ mình, đã không có cách nào ăn được đồ ngon rồi.”
Chuyện của con mèo con này với mèo mẹ không hề dễ xử lý giống như là mèo hoa Cầu Cầu với ông Lý đã chết bệnh kia, mèo con là đã tận mắt nhìn thấy mèo mẹ chết đi mà không phải cái gì cũng không thấy giống như Cầu Cầu, dù cho hiện tại nó không hiểu, về sau chắc chắn đều sẽ hiểu.
Quan trọng nhất là, vào trước khi không rõ ràng chân tướng tử vong là gì, con mèo con này tuyệt đối sẽ tiếp tục hành vi ăn bất kỳ thứ gì đều sẽ tiết kiệm hơn phân nửa cho mèo mẹ này, cái này tuyệt đối không được.
“Tiểu Tú Cầu, em có biết bỏ mình là ý gì sao? Chính là chết đi, sẽ không còn động nữa, sẽ không kêu, sẽ không đứng dậy liếm lông cho em, càng sẽ không ăn được thứ gì.”
Trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng kêu thê lương của mèo con, cao vút lại ai thiết, làm cho Vương Giai Y ở bên ngoài vẫn luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801360/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.