Hai người Lâm Lan ngay từ đầu chính là bị một tiếng mèo kêu truyền đến từ đầu một con ngõ cụt hấp dẫn. Cái khoảng cách giữa loại kiến trúc kia, người trưởng thành nghiêng người mà đi cũng ngại chật, cơ hồ là không có người, cũng chỉ có cung cấp không gian cho mèo sống yên ổn rồi nghỉ ngơi.
Mèo mẹ hẳn là đã chết mấy ngày rồi, xác chết chỉ cần nhìn là biết vô cùng lạnh cứng, thời tiết dần dần trở nên ấp áp, thân thể của nó đang dần dần bốc mùi, đã dẫn tới một vài con ruồi con nhặng bay múa đảo quanh.
Mèo con càng không ngừng thúc giục kêu to, tiếng mèo kêu non nớt dẫn tới rất nhiều người qua đường hiếu kỳ nhìn thoáng qua.
Có người liếc nhìn qua một cái rồi rời đi, còn có người lại không tự chủ được dừng lại một hồi, trong lòng xúc động, rồi sau khi thấy con đường ngõ này chật chội quá đáng lại dần dần tản đi.
Về sau, cũng chỉ là còn vài người qua đường lẻ tẻ bao gồm cả hai người Lâm Lan trong đó đứng ở cửa con ngõ nhìn chằm chằm vào trong.
Hơn nữa Lâm Lan còn không giống với những người khác, những tiếng kêu to đó của mèo con, cô đều nghe hiểu.
(Mẹ mau ăn nha!)
(Mẹ con bắt được chuột nè, con này rất tươi, không có thối như cái đầu cá hư kia!)
(Mẹ, con chia nó ra hai nửa nè, con biết mẹ bị thương không cắn nổi, chia hai nửa mẹ liền có thể ăn rồi!)
(Mẹ, mẹ mau dậy ăn đi nè! Ăn rồi vết thương sẽ khỏi, sẽ không mệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801359/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.