Rõ ràng mới gặp mặt không lâu, vì cử chỉ lỗ mãng của cô bé mới nói tới bệnh tình của đối phương.
Nói thế nào mà nói liền nhớ thương mèo trong quán trà cô rồi?
Cửa hàng trưởng Lâm theo bản năng đem mèo quýt vào lòng bảo vệ, cho mèo là không thể nào, dù xem như là trà khách bình thường muốn mèo trong quán trà cô còn phải khảo sát tình huống một chút, huống chi là cái vị này còn đặc thù như thế.
Dựa theo trạng thái tinh thần không đạt được mục đích liền khóc nháo không nghỉ của cô bé này, Lâm Lan tuyệt đối không có khả năng sẽ giao Thân Sĩ cho cái gia đình này.
Mắt thấy động tác cảnh giác bảo vệ mèo trốn về sau của chủ quán kia, Tiêu nữ sĩ trước đó đầu óc nóng lên há miệng liền muốn mua mèo lập tức tỉnh táo lại, biết đối phương cố kỵ cái gì, tuy rằng cô cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng vì con gái vẫn là da mặt dày tiếp tục mở miệng: “Thật xin lỗi lão bản, yêu cầu của tôi là hơi đường đột, nhưng thành ý là tuyệt đối không giả dối. Tôi có thể bảo đảm rằng nhất định sẽ đối đãi con mèo nhỏ này thật tốt, cô xem……”
“Quý khách, có thể trước đó vì ngoài ý muốn nên cô chưa kịp nhìn quán của tôi.” Lâm Lan mỉm cười đánh gãy đối phương, “Mèo trong quán trà của tôi đúng là cho phép mang đi, nhưng quy củ đều dán rõ ràng ở chỗ đó, vì bảo đảm về sau mèo được an ổn sinh hoạt, điều kiện vẫn rất là rườm rà, cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801357/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.