Ánh nắng ngày xuân thật ấm áp, chiếu vào trên thân người đi đường hết sức thoải mái.
Hoa cỏ nơi vành đai xanh nở đến tươi tốt, dưới trời xanh, cảnh phố phường hoa thắm liễu xanh cảnh đẹp ý vui.
Nhưng tâm tình của mẹ Tiêu lại hoàn toàn tương phản với thời tiết hôm nay, u buồn mà âm trầm, một đôi mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm vào trên người con gái mình đang nắm.
“Dao Dao, con xem, thời tiết hôm nay tốt bao nhiêu nè.” Trong nội tâm khổ sở, nhưng trên mặt người phụ nữ trẻ không lộ ra nửa điểm, mang theo nụ cười ôn nhu thân thiết nói chuyện với con gái, “Chốc nữa là tàu điện ngầm sắp tới rồi, mẹ mang con ngồi xe đi vườn bách thú xem gấu trúc, có vui không nào?”
Cô bé bị cô nắm cỡ chừng tám tuổi, mặc váy dây jean đáng yêu, tóc được tỉ mỉ tết thành hai bím, trên đầu và giày da mũi tròn nhỏ đều có trang trí bằng những đóa cúc non màu vàng nhạt, phối thêm với khuôn mặt nhỏ ngọc tuyết đáng yêu kia, tuyệt đối được xứng được với một câu xinh đẹp tinh xảo.
Nhưng lúc này, cô bé nhỏ lại không phản ứng chút nào với sự hỏi han của mẹ ruột, ngay cả biểu tình của mặt cũng không có bất kỳ biến hóa nào, một đôi mắt thẳng tắp mà nhìn về phía trước, trừ bỏ bởi vì bị nắm tay mà theo quán tính đi lên trước ra thì không có hỗ động gì nữa.
Thật giống như là, cô bé căn bản không nghe thấy giọng của mẹ mình vậy.
Nhưng trên thực tế thì mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801356/chuong-67.html