Nuôi thú cưng thật sự có thể cải biến tinh thần diện mạo của người ta, đặc biệt là nhân sĩ độc thân sống một mình, tỉ như Vệ tiểu thư trước mắt.
Một chó độc thân ngay cả đối tượng cũng chưa tìm được giờ đã phải gánh vác trách nhiệm bà ngoại của mèo, lúc này đang nghiên cứu các điều cần chú ý khi nhóc con trong nhà sinh.
“Không biết mèo con một tháng sau sinh ra là màu gì nhỉ? Bộ dáng Niên Niên đáng yêu như thế, con của nó hẳn là cũng sẽ rất xinh đẹp đi?”
Nhìn qua mèo lông dài với cái yếm lớn trong túi, trong mắt Vệ tiểu thư đều là lóe ánh sáng khát khao.
Nhìn đôi mắt thế kia, cửa hàng trưởng Lâm dừng lời nói vừa tới miệng. Cô hồi tưởng lại tràng cảnh lúc mình mới nhặt được Lam Bảo Thạch năm ngoái ấy, mèo con mới hơn một tháng bệnh nhẹ, vì cứu sống nó thật sự là phí đi tâm huyết cùng tinh lực rất lớn của cô. Mà bà ngoại Vệ tuy rằng hẳn sẽ không đỡ đẻ ra mèo con sinh bệnh, nhưng số lượng của một ổ mèo con cũng đủ để về sau cô ấy lãnh đủ.
Xem như về sau sẽ tặng mèo con cho người ta, nhưng có thái độ có trách nhiệm thì cũng phải nuôi dưỡng bên người mèo cái sau ba tháng mới có thể tặng đi.
“Vất vả cô, cố lên nha.” Cuối cùng, cửa hàng trưởng Lâm chỉ có thể cổ vũ khách trọ của mình như thế.
Kiếp sống thao nát tâm của bà ngoại một tháng sau mới vừa bắt đầu đấy.
Trong quán trà, sau khi giải quyết chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801346/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.